Sắc mặt Chu Tiểu Lôi rất bình thản: "Tạm thời em không muốn yêu đương, em ghét đàn ông". Ngô Bình không biết nên an ủi thế nào, cô ấy đã từng có trải nghiệm tăm tối, để lại ám ảnh tâm lý. "Làm giáo viên cũng tốt, anh sẽ thường xuyên đến thăm em", anh nói. Chu Tiểu
Vương Phạm cách đây vài tháng cũng đã về Việt Nam thăm quê ngoại. (Ảnh: Chụp màn hình YouTube Vương Phạm) Cũng đã rất lâu anh mới quay về quê hương của mình. (Ảnh: Chụp màn hình YouTube Vương Phạm) Sau khi lần lượt Vương Phạm rồi Johnny Đặng đều đã về Việt Nam, dân
Nhìn thấy anh vất vả, phải dậy sớm cơm nước cho cả nhà rồi mới tất tả đi làm, tôi thương anh vô cùng. Mặc dù là đàn ông nhưng chồng tôi nấu ăn khá khéo. Theo cảm nhận của tôi thì anh làm khá ngon và hợp khẩu vị nhưng không hiểu sao mẹ chồng vẫn cứ chê cơm anh nấu.
0. 14/9/22. #1. Tâm trạng thật háo hức khi sau bao năm mới được đi rước đèn. Trung Thu là ngày thiếu nhi. vì sao người lớn cứ đi chơi nhiều. Vì thế nên vừa trúng giải cầm ngay con chiến mã chạy một phát tới ngay Ánh Dương gặp gỡ em 86 mong đợi đã lâu. Bỏ qua hết mọi
Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em FULL , chương 14 của tác giả Dục Hiểu cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Câu hỏi của em chồng tôi khiến anh bạn kia cứng họng. Những người khác vừa cười tôi xong, giờ lại ngượng ngùng và chuyển đề tài khác. Dù vậy, suốt bữa tiệc, tôi vẫn cảm thấy khó hòa nhập với mọi người trong bàn tiệc, dù đã làm chung với họ suốt mấy năm trời
Chu Trạch Khải muốn đi ăn một mình với Diệp Thu lắm chứ, chẳng qua vì nguyên do ai-cũng-biết-là-gì-đấy, cậu thực sự không tin tưởng mình, thế nên tốt nhất là lôi đội phó nhà mình đi theo phòng hờ.
ZEL4xw. Tác giả Dục HiểuThể loại Đô Thị, Đam MỹNguồn wordpressTrạng thái FullSố chương 23Ngày đăng 1 năm trướcCập nhật 1 năm trước Thể loại Đam Mỹ , Hiện Đại - Em và anh là thanh mai trúc mã, do ba mẹ hai nhà luôn bận rộn nên từ nhỏ em đã là một cái đuôi đi theo sau anh. Trong khoảng thời gian không thấy anh đâu, em vô tình xem được một... đoạn GV, thế là cuộc đời em bước sang trang mới với tình yêu ấm áp cùng tình phúc mãnh liệt. Nếu bạn yêu thích một câu c huyện ngọt ngào như thế thì hãy đến với Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em của tác giả Dục Đoạn“Cậu đi đi, đừng có đi theo phía sau tôi nữa có nghe hiểu hay không!”“Ô ô… Quý ca ca không cần em sao…” Nghe thấy nam hài gầm lên, một tiểu nam sinh với cặp mắt to tròn ở phía sau nhất thời liền đẫm lệ mông lung, vô tội chớp chớp, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, nhìn qua giống như là một búp bê vải bị người vứt bỏ, điềm đạm đáng nam hài trước mặt lại không thèm quản cậu, quay đầu đi rồi bỏ chạy mất. Nhìn đối phương bỏ lại mình mà rời đi, tiểu nam hài đứng đó ủy khuất thút thít, chỉ chốc lát sau, cũng bởi vì khóc quá lợi hại mà nấc lên nho Thần đứng ở nơi đó, nhìn mấy bạn nhỏ trong nhà trẻ được người nhà đón về, mà Quý Vũ Khâm lại bỏ mình đi mất, trong lòng càng thêm khổ sở, đứng tại chỗ ôm lấy túi sách nhỏ không biết nên làm sao, nước mắt cũng rơi càng thêm dữ dội Mời các bạn tiếp tục đọc!
Em và anh là thanh mai trúc mã, do ba mẹ hai nhà luôn bận rộn nên từ nhỏ em đã là một cái đuôi đi theo sau anh. Trong khoảng thời gian không thấy anh đâu, em vô tình xem được một đoạn GV, thế là cuộc đời em bước sang trang mới với tình yêu ấm áp cùng tình phúc mãnh liệt. Nếu bạn yêu thích một câu c huyện ngọt ngào như thế thì hãy đến với Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em của tác giả Dục Đoạn“Cậu đi đi, đừng có đi theo phía sau tôi nữa có nghe hiểu hay không!”“Ô ô… Quý ca ca không cần em sao…” Nghe thấy nam hài gầm lên, một tiểu nam sinh với cặp mắt to tròn ở phía sau nhất thời liền đẫm lệ mông lung, vô tội chớp chớp, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, nhìn qua giống như là một búp bê vải bị người vứt bỏ, điềm đạm đáng nam hài trước mặt lại không thèm quản cậu, quay đầu đi rồi bỏ chạy mất. Nhìn đối phương bỏ lại mình mà rời đi, tiểu nam hài đứng đó ủy khuất thút thít, chỉ chốc lát sau, cũng bởi vì khóc quá lợi hại mà nấc lên nho Thần đứng ở nơi đó, nhìn mấy bạn nhỏ trong nhà trẻ được người nhà đón về, mà Quý Vũ Khâm lại bỏ mình đi mất, trong lòng càng thêm khổ sở, đứng tại chỗ ôm lấy túi sách nhỏ không biết nên làm sao, nước mắt cũng rơi càng thêm dữ dội hơn.
"Cậu đi đi, đừng có đi theo phía sau tôi nữa có nghe hiểu hay không!""Ô ô... Quý ca ca không cần em sao..." Nghe được nam hài gầm lên, một tiểu nam sinh với cặp mắt to tròn ở phía sau nhất thời liền đẫm lệ mông lung, vô tội chớp chớp, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, nhìn qua giống như là một búp bê vải bị người vứt bỏ, điềm đạm đáng nam hài trước mặt lại không thèm quản cậu, quay đầu đi rồi bỏ chạy mất. Nhìn đối phương bỏ lại mình mà rời đi, tiểu nam hài đứng đó ủy khuất thút thít, chỉ chốc lát sau, cũng bởi vì khóc quá lợi hại mà nấc lên nho Thần đứng ở nơi đó, nhìn mấy bạn nhỏ trong nhà trẻ được người nhà đến đón về, mà Quý Vũ Khâm lại bỏ mình đi mất, trong lòng càng thêm khổ sở, đứng ở nơi đó ôm túi sách nhỏ không biết nên làm sao, nước mắt cũng rơi càng thêm dữ dội hơn."Đừng khóc, cậu có thấy phiền hay không a." Không biết qua bao lâu, vang lên một thanh âm quen thuộc, nam hài vừa rời khỏi lại tự quay về."Quý ca ca!" Tiểu nam hài vui vẻ ngẩng đầu lên, trên mặt còn đọng lại vài giọt nước mắt, mà lúc này đây, đúng lúc cậu nhìn thấy trên tay Quý Vũ Khâm đang cầm một miếng bánh ngọt nhỏ mà hồi sáng cậu chưa ăn là trong nháy mắt Tiểu Diệp Thần đã quên khóc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bánh ngọt trên tay Quý Vũ Khâm."Cho cậu này. Tiểu quỷ tham ăn." Nam hài thấy cậu nhìn chằm chằm vào bánh ngọt của mình, cảm thấy có chút buồn cười, nhưng lại bày ra bộ dáng chịu không nổi vươn tay ra đưa bánh ngọt cho cậu, còn không quên đe dọa thêm một câu, "Lần sau nếu còn khóc nữa thì tôi sẽ nói với ba ba để người không làm cho cậu ăn nữa đó!""Sẽ không! Cảm ơn Quý ca ca!" Thấy Quý Vũ Khâm đưa bánh ngọt cho mình, rốt cục Diệp Thần cũng vui vẻ cười lên, thoáng cái phiền não vừa nãy cũng bị quẳng lên chín tầng mây, dùng thanh âm nãi thanh nãi khí nói, "Quý ca ca tốt nhất!""Đừng nói nhảm, ăn xong rồi mau về nhà đi." Tiểu nam sinh có chút xấu hổ nên gương mặt cũng đỏ bừng lên."Dạ." Diệp Thần thận trọng cắn một cái lên bánh ngọt ngọt ngào, sau đó lập tức lộ ra một nụ cười vui vẻ, tiếp theo liền ngoan ngoãn đi theo phía sau Quý Vũ Khâm về nhà..."Ăn ngon sao.""Dạ. Bánh ngọt của Quý ca ca ăn ngon nhất á!"Nghe được lời khen của cậu, khóe miệng Quý Vũ Khâm lộ ra một nụ cười không dễ phát hiện, tiểu nam hài trước mặt kia rõ ràng là cùng tuổi với mình, lại bé bé xinh xinh, đang vui vẻ ăn bánh ngọt mình làm ra. Bởi vì mới vừa khóc xong nên gương mặt vẫn còn đỏ bừng, nhìn qua hệt như một quả táo đáng yêu, Quý Vũ Khâm cũng không biết cảm giác hiện tại trong lòng mình là cái gì, y chỉ xoay người lại, không nói thêm gì nữa, hai người cùng cất bước đi về ấy, bọn họ chỉ có 4 tuổi. Mà cái bánh ngọt kia cũng là cái bánh đầu tiên Quý Vũ Khâm học làm, thế nhưng y lại sợ không thể ăn được, cho nên vẫn chưa dám ăn, hiện tại thấy bộ dáng Diệp Thần vui vẻ như vậy, tâm tình của Quý Vũ Khâm cũng tươi sáng hơn.※"Quý ca ca Quý ca ca, xong chưa dạ? Thơm quá hà." Diệp Thần 10 tuổi nhìn chằm chằm vào lò nướng bánh ngọt, có cảm giác cứ như nước bọt đều chảy ra ngoài hết cả Vũ Khâm chán ghét nhìn cậu một cái, "Đừng để nước miếng chảy xuống sàn nhà của tôi! Không phải cậu muốn về nhà sao!""A." Tiểu nam hài cảm thấy có chút bị tổn thương đáp lời, như là một đứa nhỏ làm sai chuyện, ngoan ngoãn đứng qua một bên. Quý Vũ Khâm làm cái gì, cậu liền ở bên cạnh nhìn y làm cái đó, một bộ tràn ngập tò mò. Có lẽ là nên nói, đối với hết thảy của Quý Vũ Khâm cậu đều thấy tò mò. Quý Vũ Khâm mới chỉ 10 tuổi nhưng tay nghề lại cực kỳ tốt, nhẹ nhàng nặn kem ra, nó liền biến thành một đóa hoa nhỏ vô cùng xinh đẹp. Cha mẹ y đều là đầu bếp làm bánh ngọt nổi tiếng, cho nên Quý Vũ Khâm biểu hiện ra thiên phú như vậy nguyên nhân chủ yếu nhất cũng là nhờ di truyền. Trong nhận thức nhỏ bé của Diệp Thần, Quý ca ca chính là người lợi hại nhất, anh sẽ làm thiệt nhiều món ngon cho cậu ăn, mặc dù sẽ có lúc hơi hung dữ chút xíu, thế nhưng cuối cùng anh vẫn sẽ đưa đồ ngon cho mình ăn... Cho nên cậu mới nói Quý ca ca tốt nhất á!"Đinh —" Lò nướng vang lên tiếng kêu, ánh mắt của Tiểu Diệp Thần cũng theo đó mà sáng rực lên, Quý Vũ Khâm không nhìn đến đôi mắt đầy trông mong của cậu, lấy bánh ngọt ra khỏi lò nướng. Ừm... Có vẻ nướng cũng không tệ lắm."Muốn ăn sao?""Muốn!" Diệp Thần háo hức vươn tay muốn bắt lấy, lại bị Quý Vũ Khâm chơi xấu nâng lên quá đỉnh đầu, hai người đều sinh cùng năm, thế nhưng từ nhỏ Diệp Thần luôn thấp hơn Quý Vũ Khâm, vì thế cho dù cậu có vươn tay lên cũng không thể nào chạm tới bánh ngọt trên tay Quý Vũ Khâm."Quý ca ca... Em muốn..." Nhảy nhảy lên vài cái vẫn chưa chạm được bánh ngọt yêu dấu, Diệp Thần có chút nóng nảy, ủy khuất bẹp bẹp miệng, nước mắt đều đã đảo quanh viền mắt hết cả rồi."Muốn ăn sao, vậy Tiểu Thần phải nói thế nào?""Quý ca ca tốt nhất! Tiểu Thần thích Quý ca ca nhất!" Hầu như Tiểu Diệp Thần còn không có tự hỏi xong liền tự động thốt ra những lời này, lúc này đây Quý Vũ Khâm mới hài lòng đưa bánh ngọt cho cậu."Ăn ngon chứ?"Diệp Thần cắn một cái, nhất thời cặp mắt to tròn liền sáng lên, "Ăn ngon ăn ngon!""Thực đúng là tiểu quỷ tham ăn, vậy cậu cũng ăn hết cái phần bánh bị hỏng này đi.""Quá tốt quá tốt!" Lại một lần nữa Diệp Thần vui vẻ ăn hết toàn bộ bánh ngọt Quý Vũ Khâm làm vào trong bụng. Chuyện bị Quý Vũ Khâm khi dễ lúc nãy đều quên mất không còn một Vũ Khâm nhìn cậu, nhịn không được bật cười, quả nhiên nhóc con ngốc nghếch này dễ dụ nhất, chỉ cần một cái bánh, sẽ lập tức nghe theo lời mình nói.
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện hay Chuyện luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất.
Ai cũng không ngờ tới, số phận lại trời xui đất khiến đến thế. Ngày khai giảng đầu tiên tại trường đại học, Diệp Thần liền gặp Quý Vũ Khâm ở trong trường, hơn nữa còn cách nhau gần như vậy... Đương nhiên là phải gần rồi, bởi vì ngay bây giờ, bọn họ đang đứng trong cùng một phòng ký túc rồi, Diệp Thần thừa nhận, cũng không hoàn toàn là do định mệnh an bài đâu, là cậu đã lén nghe ngóng về trường và chuyên ngành của Quý Vũ Khâm, sau đó liền thi vào cùng trường và cùng ngành với y, thế nhưng nhiều lắm thì bọn họ cũng chỉ là bạn học cùng ngành mà thôi, đối với loại chuyện cùng ký túc xá này, bản thân Diệp Thần cũng rất chấn kinh đó. Chuyện này hoàn toàn không phải là do cậu cố ý sắp đặt trước đâu thấy ánh mắt kinh ngạc của Diệp Thần, Quý Vũ Khâm cũng giật mình ngay tại chỗ. Đã bao lâu rồi chưa được nhìn thấy người này? Ba năm, mặc dù hai nhà cách nhau gần như vậy, thế nhưng gần như chưa từng chạm mặt. Hiện tại em ấy đã cao hơn trước. Nam hài lúc ấy nhỏ bé như vậy, hiện tại đã trưởng thành thiếu niên rồi. Mặc dù vẫn còn chưa có cao hơn mình, thế nhưng nhìn vào càng thêm tinh tế mê người, khuôn mặt cũng tăng thêm vài phần thanh tú, cặp mắt vẫn sáng ngời như trước kia, tựa như khi còn bé vẫn thường hay đòi mình làm bánh ngọt cho Quý Vũ Khâm nhìn mình chằm chằm như vậy, gương mặt của Diệp Thần cũng bắt đầu nóng rực lên, nhịn qua hồi lâu, cậu mới nói ra một câu, "Đã lâu không gặp a...""Ừm." Quý Vũ Khâm gật đầu, sau đó dời đường nhìn sang nơi khác. Thấy đối phương vẫn lạnh lùng với mình như thế, trái tim vừa được nhấc lên của Diệp Thần đã triệt để rơi xuống đáy cốc. Bất quá rất nhanh cậu liền tự an ủi mình, không sao cả, bọn họ còn một khoảng thời gian ở chung với nhau lâu như vậy, cậu cũng không tin rằng mình không thể tìm người bạn này về. Cậu cố ý đuổi theo đến tận đây, chính là hy vọng có thể hòa hảo với Quý Vũ Khâm. Bản thân mang đầy ý chí chiến đấu đến, cũng không thể chỉ vì như vậy mà bỏ cuộc được khi Diệp Thần sắp xếp mọi thứ hoàn tất, liền nhìn thoáng qua Quý Vũ Khâm ở giường đối diện, "Ừm... Chúng ta ra ngoài ăn cơm đi."Quý Vũ Khâm không nghĩ tới em ấy sẽ bắt chuyện với mình, biểu tình có chút giật mình, sau đó vẫn gật đầu một người cứ như vậy mà rảo bước trong trường mới, có chút trầm mặc, thế nhưng trong lòng Diệp Thần lại rất kích động. Đã bao lâu rồi chưa được đi cùng một chỗ với y như thế này nha... Còn có cái loại cảm giác quen thuộc này nữa. Ba năm, cậu cho rằng mình đã cao hơn nhiều lắm rồi, nhưng hiện tại mới biết mình vẫn thấp hơn Quý Vũ Khâm một cái đầu, dọc theo đường đi, hai soái ca đi cùng một chỗ, dẫn tới không ít nữ sinh quay đầu lại, thế nhưng hai người đều không phát hiện, cứ mang theo tâm sự riêng mà tiêu sái bước cơm này tạo nên cảm giác dài dằng dặc, so với cái loại áp suất thấp này, kỳ thực Diệp Thần tình nguyện nghe y nói lời độc địa giống như trước đây, nhớ tới chuyện đó, đột nhiên Diệp Thần nghĩ không phải bản thân mình có khuynh hướng chịu ngược đó chứ, nên tiếp theo mặt cậu có hơi ửng người đang ngồi ăn cơm đối diện mình đột nhiên đỏ mặt, Quý Vũ Khâm chỉ cảm thấy có một cổ nhiệt lưu và xúc động trực tiếp vọt thẳng xuống bụng dưới của mình. Chết tiệt! Quả nhiên chỉ biết người này chính là độc dược mà, căn bản là không thể dựa vào gần như vậy được. Xa nhau lâu như vậy rồi chẳng những không thể khiến mình tỉnh táo lại, mà ngược lại khát vọng với em ấy ngày càng mãnh liệt hơn! Dục vọng của thân thể càng mạnh, biểu tình trên mặt Quý Vũ Khâm lại càng thêm lạnh lùng."À..." Vẫn là Diệp Thần mở miệng trước, dù sao thì cũng là cậu hẹn y đi ra ngoài, không thể cứ cứng nhắc như vầy hoài được, "Nghe nói bây giờ cậu rất lợi hại, nhận được thật nhiều giải thưởng... Còn có thương hiệu chocolate của riêng mình.""Ừ."Mặc dù đối phương chỉ nói một chữ, thế nhưng Diệp Thần vẫn quyết định tự nói tiếp, "Thật cao hứng vì năm đó cậu đã không từ bỏ, vốn đã biết cậu rất có thiên phú mà, nhất định có thể tạo nên sự nghiệp, trò giỏi hơn thầy, hiện tại ngay cả bác trai bác gái đều xem cậu là niềm kiêu hãnh của bọn họ rồi đó."Vậy còn cậu? Quý Vũ Khâm rất muốn hỏi như vậy, thế nhưng chắc chắn y sẽ không nói ra khỏi miệng, cho nên cũng chỉ tiếp tục nghe mà thôi."Tớ cũng biết cậu rất lợi hại a! Rõ ràng là cùng tuổi, nhưng từ nhỏ cậu đã giỏi như vậy, biết làm nhiều loại bánh ngọt, mà thành tích học tập cũng cực kỳ tốt..."Không nghĩ tới đột nhiên em ấy sẽ nói như vậy, còn không ngừng tán thưởng mình nữa, Quý Vũ Khâm cảm thấy trái tim của mình lại đập loạn nhịp lên, rất kích động, nhưng lại không thể biểu hiện ra bên ngoài. Chỉ có thể tự thỏa mãn ở trong lòng. Tựa như khi còn bé nghe người nọ nói "Quý ca ca giỏi nhất, Quý ca ca làm bánh ăn ngon nhất á", không biểu hiện bất kỳ tâm tình nào ra bên ngoài, nhưng từ lâu trong lòng đã sớm tâm hoa nộ thực Diệp Thần nói cái gì y đều thích nghe cả, cho nên bữa cơm này cũng chỉ là Quý Vũ Khâm yên lặng ăn cơm, còn Diệp Thần thì không ngừng nói. Tuy rằng biểu hiện ra bên ngoài gió êm biển lặng như vậy, thế nhưng Quý Vũ Khâm lại không quá dễ chịu, y vẫn đang cố khắc chế phản ứng thân thể của mình, thận trọng không để cho đối phương phát hiện ra bộ vị đã kích động từ lâu của y.※"Vũ khâm, chúng ta đi học đi!" Từ lần đầu tiên khi Quý Vũ Khâm không cự tuyệt đi ra ngoài ăn cơm với mình, Diệp Thần đã tự tin hơn nhiều lắm. Tuy rằng ba năm qua không có liên lạc, nhưng cậu vẫn tin tưởng rằng rất nhanh quan hệ của bọn họ sẽ có thể tiến triển tốt hơn, cho nên từ đợt đó mỗi ngày đi ăn cơm hay đi học thì cậu cũng sẽ rủ Quý Vũ Khâm đi cùng, có đôi khi đối phương đi trước thì nhất định cậu sẽ đuổi theo sau. Nói chung là Quý Vũ Khâm vẫn luôn không có biện pháp bỏ rơi thực mấy ngày nay trong lòng Quý Vũ Khâm cũng đã giãy dụa rất nhiều. Ngay cả y đều không nghĩ tới số phận sẽ khôi hài đến mức độ này, ngoại trừ ở cùng một tiểu khu với người kia, hơn nữa còn trở thành bạn cùng phòng. Không hề nghi ngờ gì, Quý Vũ Khâm muốn đẩy Diệp Thần ra xa mình, là bởi vì y không muốn để cho thiếu niên đơn thuần biết cái loại tình cảm này của mình, cảm giác cứ như chính mình sẽ làm vấy bẩn em ấy. Thế nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt tràn ngập khát vọng của Diệp Thần, y liền không đành lòng, tựa như mỗi khi còn bé, sau khi bỏ rơi em, liền nhịn không được muốn trở lại tìm em, vốn tưởng rằng vào cái đợt đầu tháng ba năm ấy, cuối cùng mình cũng đã thành công, đẩy người này ra khỏi thế giới u ám tăm tối của mình, thế nhưng trải qua ba năm, không ngờ tới cái người không biết gì kia lại trở về, hơn nữa so với trước đây càng thích dán lấy mình hơn. Có đôi khi thậm chí chính mình đã uyển chuyển ra hiệu rằng mình không muốn đi cùng với em, Diệp Thần cũng sẽ làm như là không hiểu gì cả. Sau đó vẫn tiếp tục đi theo y.
lại đi theo anh liền ăn em